Mộ

Đôi cánh nhạn lượn vòm hoang hoải, bẫy rập giăng đợi dáng chim sa, đâu lời hát vọng phương xa, lẫn trong mờ mịt diết da não nùng. Chợt máu đỏ nhuộm thẫm đất vàng, điệu song phi khuất xám màu tro. Xé trời cao, gào than tiếng khóc, tiễn niềm thương, tiếc hận những…

Kiều

Người trần mong mỏi cung trăng, cầu đâu đưa lối hủy ngăn dặm trường. Cười quốc sắc, nét thiên hương, quần vây yến tụ diễm phương từng tầng. Cõi phàm may thể ngưỡng cảnh sắc chốn bồng lai. Chân phàm đặt bước trên mây, ngẩn ngơ trước mắt ngất ngây diễm tình. Chưa kịp mừng…

Chu

Tấu khúc tì bà tiễn quân hành, tóc tơ quấn chặt triền núi xanh, đợi người xa xứ tung bụi vó, gió đâu thổi tắt nến sau mành… Gào thét sa trường quân chẳng đổ, ngơ ngẩn gương đồng kẻ rũ mi. Tiếng ai ngâm dở Kinh thi, đò ai đưa lối biệt ly muôn…

Tên

Tôi lên ý tưởng “Hồng nhan” từ bốn năm trước, khi đang viết “Giang Nam cổ lục”. Ban đầu, tôi chỉ định viết ngắn, tách riêng từng chuyện xưa rồi tập hợp các đoản thành một bộ như “Dị huyễn kí”, đặt dưới tên “Hồng nhan oán”. Thế nhưng, do ngâm lâu quá, đợi khi…

Lời cuối

Ngần ngừ quá lâu, tôi gần như đã quên mất mình bắt đầu viết “Thịnh suy” từ khi nào, ngẫm nghĩ thì – áng chừng cũng trên dưới bốn mùa xuân hạ thu đông chậm chạp luân chuyển – một quãng thời gian không ngắn chẳng dài, chẳng đáng tầm bể cả nương dâu. Ban…

Điển chế

Ban bố thiên hạ chiếu theo lệ, cai quản sơn hà lập phép cương. Ngẫm thay… thế gian trăm bể nghìn phương, đố ai quản hết muôn đường ngách giao? Người ngôi cao phẩy tay định ước, lạ chi rằng sông núi cách ngăn – kẻ trên dù mãi khăng khăng, lệ làng lấn lướt…

Công danh

Vinh quy bái tổ một đường, nghênh ngang cờ trống xem dường sướng vui. Sao sa đầm nước ngủ vùi, chiến kì rũ gió bùi ngùi thu quân. Đời người than hỏi mấy xuân, đều trong chớp mắt niên luân đổi dời. Trùng khơi triều bóng cả, thâm sơn lặng tiếng chim… Từng say vạn lý…

Hoài bão

Tay trái ôm trăng thẳm, tay phải ấp đồi xa, mộng vàng tuyệt thế phong hoa, tưởng trong đáy mắt ngâm nga sao trời. Hờn thay tâm nát hồn vơi… Thưở hoa niên khinh cuồng thế thái, mải truy cầu ước vọng cao sâu, ngờ chăng chẳng thoát đêm thâu, ngẩn ngơ thảng thốt chuyện đâu lỡ…

Mỹ vị

Người nếm đủ món ngon vật lạ, ai nhớ rõ chuyện cũ xa xôi? Mỗi một vật đều mang tâm tưởng, tồn tại vì những ý nan bình. Đêm qua đứng ở đầu đình, nhớ hoài những vị đinh ninh trong lòng. Kẻ xưa xưa nấu hương nồng, kẻ nay lại những đề phòng quá tay.  Bao lâu mới rõ mới hay?… Bảy sắc cầu vồng thành…

Tài hoa

Trông khắp gầm trời không kẻ sánh, cổ kim chẳng có mấy ai bằng. Ấy mà vẫn phải băn khoăn, kìa con sóng nước lăn tăn – cuộn trào. Trường Giang sóng sau đè sóng trước, xưa nay vốn chỉ chuyện thường tình. Dù rằng chẳng hám hư vinh, vẫn tồn riêng chút chút tình…