Trong lòng mỗi người đều có một tòa thành không thể chạm đến – nơi dung chấp một bóng người chẳng cách thôi trông. Nghe nói… Người đó… Gọi là “bạch nguyệt quang”… Bấy lâu cứ ngỡ sở dĩ chỉ là điều tượng trưng rằng bởi trăng xa khó với, rơi vỡ đáy hồ nên…
[1]
Bừng tỉnh mỏi mệt, bụi trúc ngoài cửa sổ vỗ từng giọt nắng rơi trên thềm nhà, vạn vật như chìm trong hư ảo, chiều tà chếch nghiêng, tĩnh mịch khôn cùng. Bây giờ là mấy giờ? Rèm cửa trắng toát tựa cõi vô hồn rũ thõng đong đưa. Thời gian ngưng bặt, sao chẳng thấy đồng hồ? Hoảng hốt kiếm tìm, chỉ toàn vô vọng. Bây giờ…