
Ta tên Trầm Phù, ngụ ý chìm nổi chốn hồng trần vạn trượng, tại Trường An mở một quán trọ, gọi là Phù Sinh tửu điếm. Phù Sinh như kịch, phù sinh như mộng, ta gặp được chàng giữa phù sinh.
Ta tên Trầm Phù, một cô gái được cho là sắc nước hương trời, tại Trường An mở một quán trọ. Đất trời mênh mông, khách qua đường hối hả, chàng là vị khách phàm trần mang phẩm vị vương gia.
Ta tên Trầm Phù, là cung phi mà đương kim hoàng đế sủng ái nhất, là cung phi do chàng tiến cử thay cho người chàng sắp lấy làm vương phi, cũng là người cùng ta kết bái kim lan tỷ muội. Ta dùng tuổi xuân chôn vùi trong cung cấm, trả lại chàng ân nghĩa đã qua, chàng dùng tấm chân tình của ta, đổi lấy một giấc mộng uyên ương trọn vẹn. Chúng ta rốt cuộc vẫn là khách qua đường, đổi chác lẫn nhau, nhưng người có lợi xem chừng luôn là chàng.
Ta tên Trầm Phù, kể lại một đoạn say tỉnh đã qua. Thời gian như bóng trăng qua cửa sổ, cảnh vật khác xưa, lòng người cũng đổi, không còn nữa một thiếu nữ mê muội vì tình, chẳng còn nữa một vương gia hào hoa phong nhã. Vị thiếu niên anh tuấn tiêu sái trong lòng ta năm nào sớm chết rồi, chết trong lần nhập cung đó. Năm năm, ân ân oán oán, ta đã không còn để trong lòng. Từ đầu đến cuối, ta và chàng đều là khách ngược xuôi trong hồng trần cuồn cuộn mà thôi, không đáng nhắc đến nữa.
Ta tên Trầm Phù, là mẫu nghi thiên hạ. Nhìn người vận long bào đang trầm tĩnh đọc tấu chương, chốc chốc lại quay sang nhìn ta mỉm cười, ta nghĩ, hạnh phúc lớn nhất của một người con gái chắc hẳn chỉ là như vậy mà thôi. Ta của hiện tại, yêu thương người đang ngồi gánh vác đại sự cả thiên hạ kia, thì ra, ta cũng có lợi ích của riêng mình.
Ta tên Trầm Phù, là cô gái hạnh phúc nhất trên thế gian, cùng người ta yêu, nắm tay thong thả du ngoạn Giang Nam cổ trấn. Mưa phùn phảng phất, phía trước có người đang bế đứa nhỏ, không kiên nhẫn cau mày:
“Trẫm vì nàng, nửa tháng tấu chương đều xử lí hết, nàng còn ngẩn ngơ ở đó làm gì?”
Ta bước đến đỡ lấy đứa nhỏ, đáy lòng ngọt ngào lại thấp giọng oán trách:
“Đồ nhỏ mọn!”
Giang Nam, mưa phùn tan, nắng vàng rực rỡ, ta tên Trầm Phù.
One Comment Add yours