Ngôn từ

Cân nhắc đủ đường, lời ra ý ẩn, phỏng theo vạn vật, nét giấu càn khôn. Này phương “đông”, mặt trời lên cao lồng bóng cả, kia vấn “đạo”, âm dương hợp nhất rồi chuyển dời, trăng ngà khi đủ khi vơi, sầu thương năm tháng đánh rơi ý ngàn… Dẫu “đạo” vẫn giữ “tự”…

Thư pháp

Nét cong nét thẳng, lả lướt ngả nghiêng, nâng tay đề mấy chữ hoành phi. Giấy dọc giấy ngang, phóng khoáng ngông cuồng, hạ bút viết đôi dòng câu đối. Triện, lệ, khải, hành, thảo, đem ý dồn chữ, mang tâm hòa mực, giận sao cảnh chóng thay, hờn nỗi người mau đổi. Chi, Khanh,…

Thủy mặc

Một đường đậm đồ sơn hà xã tắc, một nét nhạt dựng tri kỉ tâm can, đen trắng đan xen, vui buồn quấn chặt. Kia núi ngàn mây lượn, này cỏ đá chen hoa, tâm hướng thiên hạ hay thưởng nỗi dung thường, tất thảy đều hòa vào nét mực loang dần trên mặt giấy….

Vũ khúc

Lụa đào phất cao, váy tầng xòe rộng, mắt hạnh mở to thu vào một thời phồn hoa thịnh thế. Hài rơi bể cạn, khoác đắm giếng sâu, ba ngàn tóc mây quấn lấy một thuở suy vi bại tàn. Dâng điệu mừng tân đế lên ngôi, ngưng khúc biệt tàn quân ly tán. Chuyển…

Quốc sắc

Nhón gót đặt thiên hạ dưới chân, tự thân cao ngạo. Vẫy tay thu quần hùng trăm mối, khắp chốn nêu danh. Trăng thu khó đọ khuôn dung, nước xuân chẳng sánh linh lung dáng kiều. Một cảnh “trầm ngư lạc nhạn”, thiên cổ khó tìm, một khúc “bế nguyệt tu hoa”, hậu thế nan…

Đồ thành

Mây trời mù mịt, hoa máu nở thành đôi bờ bỉ ngạn, trong khói bụi mờ, chẳng trông rõ sinh tử mênh mang. Chiến trường khốc liệt, vạn xương phơi mình, người trấn thành kề gươm ngang cổ, mắt ngời sao chứa vạn lòng dân, thanh âm trung khí tan vào vòm không ảm đạm…

Thế gia

Mắt buông hờ, lẩm nhẩm Phật kinh, môi mím chặt, oan nghiệt khó tán. Này cột cao xà rộng, treo không hết thân ngà mục nát. Kia cầu nhỏ ao trong, gột chẳng tày ô uế bụi tro. Âm u tối mịt, chẳng thấy sinh cơ, minh tranh ám đấu, không màng lối thoát, rốt…

Hí kịch

Xòe nan quạt, tay chụm lan hoa chỉ, gieo nét cười, chân uyển chuyển bước đi. Người trên đài ngâm khúc xướng ca, kẻ tựa lưng ngợi khen chẳng dứt. Cảnh tượng náo nhiệt, sân chật kín người, hí một khúc thấu triệt nhân sinh, diễn một đời bi hoan li hợp. Trải mấy mùa…

Thịnh suy

“Thế ở ngôi cao, khi nào ngã? Thời tại hưng thịnh, lúc nao suy?” Author: Quân Niên [Cảm ơn bìa từ Lục Nghiên] “Qua cơn bỉ cực…Thế gia Điển chế | Kính lễ Tương giao Tâm duyệt Hí kịch | Vũ khúc | Tài hoa | Mỹ vị Quốc sắc | Thiên hươngThủy mặc |…

[5]

Ngày còn chưa biết thế nào là thịnh suy luân đổi, tôi đã đứng rưng rưng trước một ngôi nhà lớn nằm sâu trong góc khuất giữa chốn người qua kẻ lại nơi cuối chợ đông đúc. Thuở ấy, tôi chẳng biết gọi tên cảm giác đó là gì, rất lâu, rất lâu sau này…