Hồi I – Túy ngọa đào chi

“Say dưới nhành đào, mộng giấc phong lưu.” ●○● “Phòng Đông gió thổi, hoa đào nởGiai nhân nhà ai ngoảnh mặt cười.Thoắt trông chẳng thấy bóng người,Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.”(*) — (*) Phóng tác từ Đề đô thành Nam trang [Đề tích sở kiến xứ] – Thôi Hộ và Truyện Kiều – Nguyễn Du.

Mở đầu – Quốc Sắc Thiên Hương

Quả lắc đánh qua đánh lại trong hộp đồng hồ cao hơn đầu người, từng kim di chuyển, phát ra âm thanh đều đều điểm canh đêm. Tích tắc… tích… tích… tích tắc… Chiếc đèn Tây phương tỏa ra ánh sáng nhờ nhờ, soi rõ bóng người đang ngồi tước đậu bên bàn gỗ. Thiếu…

Quyển I

●○● 《 Mịch Cốt 》 ●○● | A Niên | ‘tuế nguyệt’ ●○● | Dương Dương | ‘trường mệnh’ ●○●

[4]

Giữa người với người, luôn có cách tổn thương lẫn nhau, luôn có những mối sầu lo không sao hiểu nổi. Tôi của trước đây, từng chỉ vì một ánh mắt, một nét cười, một câu nói, một bước chân mà nghĩ suy trăm sông ngàn bể, sau lại thấy ôi sao mà khờ dại…

Văn án

Phiên bản nghiêm túc: Người muốn ăn đủ lệ nhân sinh, kẻ mong tìm chuyện xưa ngày cũ, dừng chân nơi cầu nhỏ nước trong, giữa thời loạn thế tìm khói lửa. Năm tháng xa xăm, Vọng Kiều bắc ngang dòng tuế nguyệt. Nhân sinh bát khổ, dừng chân nếm mĩ vị nhân gian. “Có…

Dương Quang Chi Niên

“Đảo tay ngũ vị tạp trần,Khua tay chạm khắp ba ngàn thế gian.” Author: Quân Niên ft Tường DươngCredit cover: @jonetteagte Văn ánQuyển I – Mịch cốtMở đầu – Quốc Sắc Thiên HươngHồi I – Túy ngọa đào chi[1]

Lời cuối

Sống đời bình phàm lại thích nghĩ việc thiên hạ lớn lao, nay viết “Hồng nhan” chỉ muốn bày tỏ một thiên suy cảm về cánh hoa thời loạn. Không dám nhận là kẻ thông làu sử sách, những triều đại xưa cũ đó cũng đã vĩnh viễn trở thành quá vãng xa xăm, thứ…

Kết

Bút thượng thiên họa đô thành cẩm tú,Chỉ hồng trần thêu quốc thổ phồn hoa. Tường hồng lịch sử phong ba, Cờ ăn mấy lượt lại sa mấy hồi? Sinh tử tương tùy, chưa từng hối,Vinh nhục cộng hưởng, chẳng từ nan. Khua tay định giấc an bang,Xoay người về chốn lan xan* ẩn mình. Thời…

[TTNG] Hạ

Mây vờn hiên vắng, sương đẫm gác đơn, ‘Họa Quốc điện’ so với lúc ta đuổi theo nàng hạ phàm vẫn giống hệt như cũ. Kia đình ngọc, kia lầu quỳnh, tất thảy đều chẳng chút đổi thay khiến cho cảm khái cùng xót xa trong lòng càng lúc càng cuộn trào như sóng dữ….

[TTNG] Trung

Mây che đỉnh lầu, sương phủ thềm hoa, tựa người vào tràng kỹ, thoăn thoắt kéo tơ trần. Không gian tĩnh mịch, hương trầm không tan, cúi nhìn từng sợi chỉ đỏ quấn quýt nơi đầu ngón tay, chẳng rõ cớ chi càng lúc càng hoảng hốt âu sầu. Mây cuộn mây, nơi nào đưa…